Tâm Sự Sau Lễ Vu Lan

Viên An

Đã ba giờ chiều ngày rằm tháng Bảy, ngày lễ Vu Lan. Sau khi các khóa lễ tụng kinh, nghe pháp, cúng dường trai tăng, thọ trai, tôi nhận một bông hồng trắng, do các em gia đình Phật tử cẩn thận gắn trên áo tôi sau khi đã hỏi mẹ tôi còn sống hay đã qua đời.

Chùa bắt đầu thưa người dần, ban nhạc giúp vui cho ngày lễ cũng vừa chấm dứt. Tôi lững thững ra về, để nguyên cành hoa hồng trên áo với nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Vào nhà giờ nầy vắng tanh, những lời ca tụng về mẹ trong chương trình văn nghệ còn văng vẳng bên tai, như một nhắc nhở về mẹ trong tôi. Tôi vội bước đến bàn thờ nhìn chân dung mẹ, tháo cánh hoa hồng trắng ra đặt trước chân dung mẹ. Có phải giờ phút nầy quý thầy thường nói là chánh niệm đó không? Tôi sững sờ nhìn vào ánh mắt mẹ thật lung linh sống động.

Chưa bao giờ từ ngày mẹ tôi mất mà tôi cảm nhận được sự truyền thông huyền diệu như bây giờ, tôi bắt đầu nhìn mẹ và tâm sự: Mẹ ơi, hôm qua con có xem đĩa DVD của thầy Chơn Quang nói về tình mẹ. Thường thì ca dao chỉ có 2 câu: Dù ta đi trọn cuộc đời. Cũng không đi hết những lời mẹ ru. Thầy Chơn Quang sáng tác thêm 2 câu thành ra ta có 4 câu thơ có ý nghĩa sâu sắc mà con rất tâm đắc, để con đọc hết cho mẹ nghe nha.

Dù ta đi trọn cuộc đời
Cũng không đi hết những lời mẹ ru
Ầu ơ tháng Bảy vào Thu
Cành hoa trên áo nguyện tu đáp đền.

Hai câu ca dao đầu ca ngợi tình mẹ, nghe hoài không chán. Nhưng điều con đáng nói ở đây là câu: Cành hoa trên áo nguyện tu đáp đền.

Thật vậy mẹ ơi, muốn đền đáp công ơn của mẹ chỉ có cách hay nhất là tu cho tốt. Nhờ có tu học con mới hiểu được rằng con là sự tiếp nối của mẹ, mẹ đã mất đi, nhưng dòng huyết thống của mẹ còn tuôn chảy trong con. Ngày xưa mẹ thờ kính Tam Bảo bao nhiêu thì nay con phải noi gương mẹ càng tu học nhiều hơn nữa, là một cách để con làm vui lòng mẹ, một cách trả ơn mẹ có trí tuệ nhất phải không mẹ?

Con còn nhớ ngày thằng út của con mới học lái xe, vừa có bằng P vài ngày, nó phải lái xe đi học. Có một ngày, vì nguyên nhân gì đó, nó về nhà trể quá, con ra tận cửa để chờ nó về mà lòng rất lo âu, sợ hãi, không biết là con mình có bị tai nạn gì không? Bao nhiêu ý nghĩ khiến tâm con không an. Lúc đó con mới cảm nhận sâu sắc câu ca dao:

Có con mới rõ sự tình
Xưa kia ba mẹ thương mình thế nao
hoặc
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ

Ngày xưa những lúc con đau yếu chắc mẹ cũng đã thương con và lo sợ đến héo hắt như vầy phải không mẹ? Chữ thực chứng trong đạo Phật áp dụng trong trường hợp nầy có đúng không?

Khi con nghe băng giảng của Hòa Thượng Nhất Hạnh, thầy có kể một câu chuyện như vầy: Có một bà mẹ phải tiễn đứa con trai duy nhất đi xa, đêm cuối cùng, hai mẹ con cùng khóc, bà dặn dò đứa con trai là khi xa mẹ, lúc con nhớ mẹ, con đưa bàn tay lên nhìn thì con sẽ bớt nhớ mẹ.

Trời ơi, tâm tình mộc mạc của bà mẹ quê nầy sao mà giống như tuệ giác của đức Phật, bà chỉ cho người con thấy rằng con là sự tiếp nối của mẹ, giữa con và mẹ không phải là hai mà cũng không phải là một. Thuyết bất nhất và bất nhị thầm hiển lộ đâu đây.

Nhờ tu học mà con biết yêu lá mùa Thu, biết nhìn lá mùa Thu với cặp mắt vô tướng, để thấy được tướng bất sanh bất diệt, do tuỳ duyên mà biểu hiện của lá. Nhờ tuệ giác nầy mà con tập tành hạnh vô úy thí, khuyên nhủ bạn con bớt đau khổ khi người thân của bạn qua đời.

Quý thầy còn chỉ cho con thấy lá là mẹ của cây, nhờ lá mà cây khi hút nước, chỉ là nhựa nguyên, vai trò của lá lúc còn xanh, hấp thụ ánh sáng mặt trời, tinh luyện dòng nhựa nguyên thành nhựa luyện, nuôi cây trổ bông kết trái, và khi làm xong nhiệm vụ thiêng liêng nầy, lá vàng rơi như một sự mãn nguyện làm xong nhiệm vụ với cây trái. Mẹ thấy không, lá vàng còn thêm một nét đặc sắc nữa giống vai trò của mẹ đó, mẹ đã hy sinh trọn đời mẹ cho tương lai các con, giờ xin mẹ hãy ngủ yên.

Bởi vậy khi nhìn lá thu bay con ca ngợi sự ra đi đầy tự hào và mãn nguyện của mẹ. Nói tới đây, con nhớ một bài ca dao nói về lợi ích của một đứa con biết tu, để con đọc cho mẹ nghe:

Nguyện cho tôi được tâm không
Độ cho cha mẹ thoát vòng tử sanh
Nguyện cho tôi được tâm khai
Thuyết cho cha mẹ vui hoài pháp âm
Nguyện cho tôi được biện tài
Thuyết cho cha mẹ vui hoài vẫn vui.

Mẹ ơi, hôm trước khi nghe băng quý thầy thuyết pháp, có một phật tử đã hỏi một câu mà con thấy giống như sự thắc mắc của con để con kể cho mẹ nghe nhé. Phật tử nầy hỏi rằng: Bạch thầy, hằng năm vào ngày kỷ niệm ngày qua đời của cha mẹ, có nên cúng giỗ không? Cúng giỗ có lợi ích thiết thực không? Phải có tinh thần cúng giỗ như thế nào để không bị coi là mê tín? Quý thầy đã trả lời rằng: Cúng giỗ có hai lợi ích:

1-Đó là ngày đoàn tụ gia đình để cùng nhau nhiếp tâm tưởng nhớ đến ông bà cha mẹ đã tạo ra thế hệ con cháu như cây có cội nước có nguồn. Nhân ngày giỗ, nên cùng nhau nhắc nhở công đức tu hành hay đức tánh của ông bà cha mẹ để con cháu noi theo.

2-Dù ông bà cha mẹ mất lâu năm, có thể đã tái sanh ở kiếp khác mà con cháu vẫn còn tưởng nhớ cúng giỗ thì năng lượng về tâm linh của con cháu hướng về ông bà cha mẹ sẽ khiến cho ông bà cha mẹ như gặp điều vui, điều may mắn trong ngày ấy. Vì vậy rất nên cúng giỗ.

Cúng giỗ thế nào là không mê tín? Nếu như coi ông bà ngồi trên bàn thờ, chờ một năm để đến ngày giỗ để ăn những thức ăn ta cúng là mê tín. Nhưng nếu ta coi lúc đốt nén tâm hương là lúc chúng ta thiết lập được truyền thông giữa ông bà đi trước và thế hệ con cháu hiện giờ để phát huy những chủng tử tốt của ông bà để lại trong ta và làm thoái hóa những chủng tử phiền não, tiêu cực để thế hệ con cháu ngày càng tốt hơn, như vậy mới đúng tinh thần cúng giỗ mà không mê tín.

Nhớ lại hôm trước trong bữa tiệc Happy Mother Day của hội cao niên, ông hội trưởng Thái Tấn Truyền đã xuất khẩu thành thơ để vinh danh các bà mẹ bằng 4 câu thơ như sau:

Tấm lòng của mẹ sâu như biển
Và rộng bao la tựa đất trời
Tình mẹ muôn lời không nói hết
Mãi mãi tim tôi mẹ tuyệt vời.

Có tiếng chuông điện thoại, con tạm ngưng dòng tâm sự tĩnh lặng với mẹ nơi đây để tiếp tục một ngày bận rộn của con. Tạm biệt mẹ nhé. Ngày khác con sẽ tâm sự tiếp cùng mẹ.


GP